Theo lẽ thường, đúng ra trước khi hỏi câu trên thì phải hỏi ai là người nghèo, ai là thế lực thù địch và bọn phản động, bọn phá hoại (là những bọn hay được nhắc đến trong gần 1000 tờ báo ở quê ta). Nhưng đó là những câu hỏi rất khó trả lời, đôi khi liên quan đến những vấn đề tế nhị, thậm chí nhạy cảm.
Chẳng hạn như nói về người nghèo. Mặc dù đã có chuẩn nghèo được ban bố, nhưng bởi chuẩn đó không phải luôn tương thích với sự thay đổi của cuộc sống và phù hợp trong mọi vùng miền, nên đôi khi gây ra đôi chút khó khăn cho việc định danh. Và quan trọng hơn, dù đã có chuẩn rồi nhưng việc vận dụng linh hoạt, sáng tạo cũng làm cho những người đi tìm câu trả lời rối trí, khi thấy vẫn một gia đình mà lúc là hộ nghèo trong những báo cáo xin hỗ trợ, lúc lại là hộ giàu trong những báo cáo thành tích hay tổng kết nhờ ơn xxx, nhờ ơn yyy, v.v… hoặc không thiếu những ông quan xã và họ hàng của họ thường ngày vẫn hiên ngang với làng xóm vì sự giàu sang của mình, bỗng chốc trở thành người nghèo khi nhận quà cứu trợ trong những lúc thiên tai …
Khó khăn trong việc định danh các thế lực thù địch và bọn phản động, bọn phá hoại cũng không hề kém hơn chút nào, mặc dù tên chúng thường xuyên được nhắc tới. Không thấy ai nói đích danh đó là thực dân Pháp, vì hình như từ lâu rồi Pháp không còn là thực dân nữa. Không thấy ai nói đó là đế quốc Mỹ, hình như sau đổi mới ở quê ta thì tự nhiên Mỹ cũng thay đổi, thỉnh thoảng không còn là đế quốc nữa. Không có những tên đầu sỏ, cũng như không có những tên tay sai nào lộ mặt ra để thù địch, phá hoại, với những chứng cứ, những tội ác rõ ràng, xác đáng. Dường như chỉ còn những kẻ thù ẩn nấp rình rập trong bóng tối của thế giới phẳng toàn cầu hóa, như những bóng ma.
Vậy nên hãy bỏ qua câu hỏi ai là người nghèo, ai là thế lực thù địch và bọn phản động, bọn phá hoại mà đi ngay vào câu hỏi thứ hai, giống như truyền thống đi tắt đón đầu ở quê ta vốn dĩ vẫn bỏ qua một vài thứ này để đi thẳng tới một vài thứ khác. Đó là câu hỏi: người nghèo và các thế lực thù địch, phản động dùng để làm gì?
Nghe có vẻ vô lý và hơi phi nhân tình, nhưng thực sự vấn đề người nghèo ở quê ta đôi khi rất có lợi (cho các đại gia). Chẳng hạn như khi muốn làm một dự án xây dựng với những chi phí bôi trơn thấp hơn, thủ tục dễ được châm chước hơn, giá đền bù ít hơn, người ta sẽ gọi đó là dự án cho những người thu nhập thấp (tức là nghèo?), còn ai mua, ai ở trong những dự án đó thì khỏi cần nói. Rồi tham gia những cuộc đấu giá vì người nghèo cũng là những cơ hội vàng cho các đại gia quảng cáo miễn phí tên tuổi của mình, như những gì người ta đã từng thấy.
Ở tầm mức cao hơn, người nghèo cũng được đưa ra để làm lá chắn cho các đại gia có lý do kêu với các nhà lập chính sách, kiểu như các đại gia thép không muốn tăng giá điện, các đại gia đi ôtô cũng không muốn tăng giá xăng vì sợ ảnh hưởng tới người nghèo, nhưng khi cần tăng giá thì những lời đường mật của các bên cũng mất hút. Tóm lại, chừng nào câu nói “vì nước ta còn nghèo” còn được dùng để biện hộ cho một chính sách, một sự kiện nào đó thì ta có thể hiểu rằng chừng đó vấn đề người nghèo vẫn còn rất có lợi.
Tương tự như vậy, bọn phản động cũng rất có ích (theo một khía cạnh nào đó).
Trước hết, như sách Tàu đã từng nói đại ý: hết thỏ thì treo cung, nếu hết phản động, thù địch thì vai trò của đội tiên phong sẽ phải thay đổi, chuyển qua một lĩnh vực khác rất trái sở trường và vì thế, khó khăn hơn. Bóng ma của bọn phản động sẽ làm cho mọi người dễ đoàn kết lại với nhau hơn và dễ chấp nhận những khó khăn, hạn chế này nọ hơn, với lý do vì bọn thù địch và phản động phá hoại hoặc đề đề phòng phá hoại.
Bọn phản động còn có những công dụng khác, chẳng hạn như với những kẻ hay làm cho ta khó chịu, bực mình vì chúng cứ nói ra những điều khó nghe nhưng có lý và có thực, thì cách đơn giản nhất là gắn cho chúng cái mác phản động, hoặc gọi những điều này là luận điệu, âm mưu từ đâu đó của các thế lực thù địch, thế là xong. Với những kẻ hay soi mói vào sự nghiệp của ta hoặc là hay dạy khôn ta thế này thế khác cũng vậy, cứ trụp cho chúng một cái mũ “Thế lực thù địch” vốn dĩ luôn vừa với mọi cái đầu là mọi việc sẽ êm xuôi đâu vào đấy. Rất tiện. Có thể nói là đại tiện.
Nói qua như vậy để thấy rằng với một góc nhìn tích cực, lạc quan hơn thì tình trạng quê ta có quá nhiều người nghèo và các thế lực thù địch, phản động cũng mang lại những lợi ích đáng kể cho sự nghiệp của chúng ta. Và một điều đáng mừng nữa là tuy có khá nhiều lợi ích cốt lõi như vậy, nhưng khác với nhiều chủ thể có lợi thì thường khan hiếm, người nghèo và các thế lực thù địch, phản động ở quê ta, do tính đặc thù của cơ chế, của xxx, v.v… lại có rất sẵn và dường như ngày càng nhiều. Không những rất sẵn, mà giữa người nghèo và bọn phản động lại còn có mối quan hệ hữu cơ, chuyển hóa lẫn nhau, ví dụ như nghèo thì rất dễ thành phản động, hoặc từ phản động thì rất dễ chuyển thành nghèo, v.v…
Với nhiều thuận lợi như thế, sự nghiệp của chúng ta chắc chắn sẽ thành công rực rỡ, và không ai có thể còn nghi ngờ gì nữa về một tương lai xán lạn đang chờ đợi chúng ta.
Chúng ta quang vinh muôn năm!
Cua đồng