Tháng Hai 28, 2013

Bốn nguyên tắc của Hiến pháp Pháp

 
Trần Đức Tuấn
Cộng hòa Pháp là một quốc gia có truyền thống dân chủ lâu đời ở châu Âu. Nhằm xây dựng “nhà nước của dân, do dân và vì dân”, Hiến pháp Pháp dựa trên bốn nguyên tắc cơ bản sau:
Một là, Hiến pháp bảo vệ quyền con người

Nguyên tắc cơ bản đầu tiên đó là quyền cơ bản nhất của chon người được bảo vệ. Trong khi các quốc gia có xu hướng liệt kê các quyền con người được bảo vệ, thì Lời mở đầu của Hiến pháp Pháp năm 1958 đã viện dẫn 2 văn bản quan trọng về quyền con người: “Bản Tuyên ngôn Nhân quyền và Dân quyền năm 1789” và “Lời mở đầu của Hiến pháp năm 1946”. 

Tuy nhiên, quyền sống, tự do và bình đẳng được xem là thiêng liêng, là nguyên tắc của phẩm hạnh con người, và được củng cố bằng các quyền kinh tế v�Theo Bản Tuyên ngôn Nhân quyền và Dân quyền, các quyền tự do cá nhân là vĩnh viễn và chưa đầy đủ. Vĩnh viễn theo nghĩa các quyền sẽ tồn tại, gắn với mỗi con người, mà không bị tước đoạt. Chưa đầy đủ nghĩa là việc liệt kê các quyền con người chỉ mang tính tương đối, chưa có một thước đo hoàn chỉnh nào có thể liệt kê được tất cả các quyền con ngườitham gia vào đời sống xã hội dưới hình thức tập thể và cá nhân riêng lẻ. 

Ngoài ra, Bản Tuyên ngôn Nhân quyền và Dân quyền năm 1789 và Hiến pháp Pháp năm 1946 đã đưa ra các quy định khá cụ thể để bảo vệ các quyền con người, cũng như các quy định vừa mở để phù hợp với sự phát triển của nhận thức, công nghệ…, chẳng hạn như quyền tự do ngôn luận chưa được đề cập trong Bản Tuyên ngôn Nhân quyền và Dân quyền, nhưng nhờ những quy định mở, mà quyền này cũng được xem là bất khả xâm phạm.

Để bảo vệ các quyền con người, Hội đồng Hiến pháp có nhiệm vụ đảm bảo tất cả các luật được thông qua bởi Nghị viện phải phù hợp với Hiến pháp và các văn bản mà Hiến pháp viện dẫn.

Hội đồng Hiến pháp có chín thành viên. Tổng thống bổ nhiệm ba, Chủ tịch Quốc hội bổ nhiệm ba và Chủ tịch Thượng viện bổ nhiệm ba. Ngoài vai trò bảo vệ Hiến pháp, Hội đồng Hiến pháp còn có chức năng bảo đảm các cuộc bầu cử Tổng thống, bầu cử Nghị viện và Trưng cầu dân ý được thực thi đúng pháp luật.

Nhiệm kỳ của các thành viên Hội đồng Hiến pháp là chín năm (không bị bãi nhiệm và không được bổ nhiệm lại khi hết nhiệm kỳ). Điều này đảm bảo các thành viên độc lập, không bị chi phối bởi những người đã bổ nhiệm trong các tranh chấp chính trị và tư pháp.

Hai là, Hiến pháp phân quyền

Theo quy định của Điều 16 của Tuyên ngôn Nhân quyền và Dân quyền 1789, Hiến pháp, theo tinh thần Học thuyết Montesquieu, phân chia quyền lực. Quyền lập pháp được trao cho Nghị viện, quyền hành pháp trao cho Tổng thống và Thủ tướng, quyền tư pháp trao cho Tòa án. 

Nhánh lập pháp: bao gồm Quốc hội (the National Assembly) và Thượng viện (the Senate)
Quốc hội được bầu thông qua phổ thông trực tiếp, dựa trên nguyên tắc đa số. Mỗi dân biểu được lựa chọn từ một khu vực cử tri, hay nói cách khác, một khu vực nhất định chỉ có một dân biểu đại diện. Điều này tránh được tình trạng “cha chung không ai khóc”. Nếu một vài dân biểu đại diện cho một khu vực, rất khó để xác định trách nhiệm của các dân biểu. 

Trong khi dân biểu của Quốc hội đại diện cho người dân thì các Thượng nghị sỹ đại diện cho các quyền lực địa phương (bao gồm chính quốc Pháp và cả người có quốc tịch Pháp sinh sống ở nước ngoài). Thượng nghị sỹ được bầu thông qua phổ thông gián tiếp, bởi các dân biểu địa phương. Thượng nghị sỹ có nhiệm kỳ 9 năm, và cứ 1/3 trong tổng số 321 Thượng nghị sỹ sẽ được bầu lại 3 năm/lần.

Nhánh hành pháp: Quyền hành pháp được trao cho Tổng thống và Thủ tướng.

Tổng thống là người đứng đầu Nhà nước, đại diện cho quốc gia. Các quyền quan trọng của Tổng thống bao gồm: Bổ nhiệm Thủ tướng, và các thành viên của Chính phủ theo đề xuất của Thủ tướng. Ngoài ra, Tổng thống có quyền kêu gọi trưng cầu dân ý, giải tán Quốc hội (tuy nhiên, không có quyền giải tán Thượng viện), đàm phán và thông qua các hiệp ước quốc tế, hay đề xuất sửa đổi Hiến pháp, vạch ra các chính sách quan trọng cho Chính phủ. 

Tuy nhiên, quyền lực quan trọng nhất của Tổng thống bắt nguồn từ nhân dân thông qua bỏ phiếu phổ thông trực tiếp. Nếu ứng viên dành được đa số tuyệt đối (quá bán/tổng phiếu), thì ngay lập tức trở thành Tổng thống. 

Trong trường hợp không có ứng viên nào dành được đa số tuyệt đối, thì 2 ứng cử viên dẫn đầu sẽ tham gia vòng thứ hai. Trong lần bầu thứ hanày, người nào dành được đa số tuyệt đối sẽ chiến thắng, trở thành Tổng thống. 

Thủ tướng do Tổng thống bổ nhiệm. Thủ tướng điều hành công việc hàng ngày của chính phủ, chịu trách nhiệm giải trình trước Quốc hội. 

Nhánh Tư pháp: 

Nghĩa vụ của Thẩm phán Pháp bao gồm: giải thích và áp dụng pháp luật. Hiến pháp bảo đảm các Thẩm phán độc lập và có một địa vị đặc biệt.

Pháp có hệ thống tư pháp kép, song song nhưng hệ thống cấp bậc riêng biệt: Các Tòa Dân sự và các Tòa Hình sự (cao nhất là Tòa Phá án (Court of Cassation); và các Tòa Hành chính, xét xử các tranh chấp giữa các cơ quan công quyền và cá nhân (đứng đầu bởi Conseil d’Etat). Ngoài ra, còn có Tòa Kiểm toán (Audit Court) với các trách nhiệm trong lĩnh vực ngân sách và tài chính.

Ba là, chế độ Đại nghị duy lý

Chế độ Đại nghị duy lý được hiểu là trong mối quan hệ giữa Chính phủ và Nghị viện thì Chính phủ có nhiều cách để thúc ép Nghị viện thông qua chính sách.

Chính phủ không e ngại khi đối diện với Nghị viện bởi các thành viên của Nghị viện chịu sức ép từ Chính phủ (cùng Đảng). Tuy nhiên, trong một số trường hợp, các thành viên này có thể lựa chọn khác, khi lợi ích của Đảng xung đột lợi ích nhân dân. 

Chế độ này bảo đảm sự ổn định và quyền lực của số đông (power of the majority block). 

Cuối cùng, Hiến pháp bảo đảm mối quan hệ trách nhiệm của nhà cầm quyền đối với người dân 

Người dân (người bị trị) chọn nhà cầm quyền thông qua bầu cử.  Nhà cầm quyền đưa ra chính sách để điều hành.  Nhà cầm quyền chịu trách nhiệm giải trình trước dân (nếu nhà cầm quyền không thực hiện được như nguyện vọng của dân, thì họ sẽ không dành được phiếu trong cuộc bầu cử sau).

Lời kết

Rõ ràng, với những nguyên tắc: Bảo vệ quyền con người, Phân quyền, Chế độ Đại nghị duy lý, Bảo đảm trách nhiệm của nhà cầm quyền đối với người dân, Hiến pháp Pháp thực sự là khế ước xã hội bảo vệ các quyền lợi của các thành viên trong xã hội, cũng như đã xây dựng được một mô hình phân quyền hợp lý giữa các nhánh quyền lực. Có như vậy, người trao quyền (nhân dân) mới thực sự làm chủ, không bị mất quyền sau khi trao quyền. Những nguyên tắc này, về cơ bản, cũng là xu hướng chung trong Hiến pháp của nhiều nước dân chủ trên thế giới như Đức, Thụy Điển, Bồ Đào Nha…

Tháng Hai 27, 2013

Logo Vietinbank

Logo Vietinbank

Tháng Hai 26, 2013

Tập thơ Nguyễn Đắc Kiên

Tập thơ Nguyễn Đắc Kiên

Tháng Hai 26, 2013

Vài lời với TBT ĐCS VN Nguyễn Phú Trọng

Vài lời với TBT ĐCS VN Nguyễn Phú Trọng

Chương trình Thời sự VTV1, 19h, ngày 25/2 đưa phát biểu tại Vĩnh Phúc của TBT ĐCS Việt Nam Nguyễn Phú Trọng như sau: “Vừa rồi đã có các luồng ý kiến cũng có thể quy vào được là suy thoái chính trị, tư tưởng, đạo đức … Xem ai có tư tưởng muốn bỏ Điều 4 Hiến pháp không, phủ nhận vai trò lãnh đạo của đảng không? Muốn đa nguyên đa đảng không? Có tam quyền phân lập không? Có phi chính trị hóa quân đội không? Người ta đang có những quan điểm như thế, đưa cả lên phương tiện thông tin đại chúng đấy. Thì như thế là suy thoái chứ còn gì nữa!”(*)

Nghe âm thanh tại đây

Bằng tất cả sự tôn trọng dành cho người đang đứng đầu một đảng chính trị của VN, tôi xin nói với ông Nguyễn Phú Trọng vài lời như sau:

Đầu tiên, cần phải xác định, ông đang nói với ai? Nếu ông nói với nhân dân cả nước thì xin khẳng định luôn là ông không có tư cách. Ông là Tổng bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam, nếu muốn dùng hai chữ “suy thoái” thì cùng lắm là ông chỉ có thể nói với những người đang là đảng viên cộng sản, ông không đủ tư cách để nói lời đó với nhân dân cả nước. Nếu ông và các đồng chí của ông muốn giữ Điều 4, muốn giữ vai trò lãnh đạo, muốn chính trị hóa quân đội, không muốn đa đảng, không muốn tam quyền phân lập, thì đó chỉ là ý muốn của riêng ông và ĐCS của ông. Ông không thể quy kết rằng đó là ý muốn của nhân dân Việt Nam. Tuy nhiên, cũng cần phải nhấn mạnh rằng, nhữngý muốn trên chỉ nên xem là của riêng ông TBT Trọng, chưa chắc đã là tâm nguyện của toàn bộ đảng viên cộng sản hiện nay.

Tiếp theo, xin đi vào nội dung, ông nói suy thoái về đạo đức. Tôi muốn hỏi ông, đạo đức của ông đang muốn nói là đạo đức nào? Đạo đức làm người? Đạo đức công dân? Đạo đức dân tộc VN? … Tôi tạm đoán là ông đang muốn nói đến đạo đức người cộng sảncủa các ông. Vậy, các ông cho rằng chỉ có đạo đức cộng sản của các ông là đạo đức đích thực? Thế ra, cha ông tổ tiên chúng ta, khi chưa có chủ nghĩa cộng sản vô đạo đức hết à? Thế ra, những người không theo đảng cộng sản trên thế giới là vô đạo đức hết à?

Tiếp theo, xin đi vào nội dung suy thoái chính trị, tư tưởng. Tôi muốn hỏi ông, chính trị, tư tưởng ông đang muốn nói là chính trị, tư tưởng nào? Có phải chính trị, tư tưởng của đảng cộng sản? Vậy ra chỉ có đảng cộng sản của các ông là duy nhất đúng à?Cá nhân tôi cho rằng, không một người có lương tri bình thường nào thừa nhận như thế. Cùng lắm ông chỉ có thể nói với các đảng viên cộng sản như vậy, nhưng ngay cả với các đảng viên cộng sản, ông cũng không thể quy kết tội suy thoái cho họ. Nếu không tin, ông thử đọc lại Cương lĩnh chính trị và Điều lệ đảng các ông ban hành xem. Không có điều nào nói xóa bỏ Điều 4 là suy thoái, muốn đa nguyên về chính trị là suy thoái, muốn phi chính trị hóa quân đội là suy thoái, chỉ có tham ô, tham nhũng…  đi ngược lại lợi ích của nhân dân, của dân tộc là suy thoái. Ông đương kim Tổng bí thư ĐCS VN thử đọc lại và nghĩ lại chỗ này xem.

Bây giờ, tôi trân trọng tuyên bố những điều tôi muốn:

  1. Tôi không chỉ muốn bỏ Điều 4 trong Hiến pháp hiện hành, mà tôi muốn tổ chức một Hội nghị lập hiến, lập một Hiến pháp mới thực sự là ý chí của toàn dân Việt Nam, không phải là ý chí của đảng cộng sản như Hiến pháp hiện hành.
  2. Tôi ủng hộ đa nguyên, đa đảng, ủng hộ các đảng cạnh tranh lành mạnh vì tự do, dân chủ, vì hòa bình, tiến bộ của dân tộc Việt Nam, không một đảng nào, lấy bất cứ tư cách gì để thao túng, toàn trị đất nước.
  3. Tôi không chỉ ủng hộ xây dựng một chính thể tam quyền phân lập mà còn muốn một chính thể phân quyền theo chiều dọc, tức là tăng tính tự trị cho các địa phương, xây dựng chính quyền địa phương mạnh, xóa bỏ các tập đoàn quốc gia, các đoàn thể quốc gia tiêu tốn ngân sách, tham nhũng của cải của nhân dân, phá hoại niềm tin, ý chí và tinh thần đoàn kết dân tộc.
  4. Tôi ủng hộ phi chính trị hóa quân đội. Quân đội là để bảo vệ nhân dân, bảo vệ tổ quốc, bảo vệ cương vực, lãnh thổ không phải bảo vệ bất cứ một đảng phái nào.
  5. Tôi khẳng định mình có quyền tuyên bố như trên và tất cả những người Việt Nam khác đều có quyền tuyên bố như thế. Tôi khẳng định, mình đang thực hiện quyền cơ bản của con người là tự do ngôn luận, tự do tư tưởng; quyền này mỗi người sinh ra đã tự nhiên có, nó được nhân dân Việt Nam thừa nhận và tôn trọng; quyền này không phải do đảng cộng sản của các ông ban cho, nên các ông cũng không có quyền tước đoạt hay phán xét nó. Vì thế, tôi có thể xem những lời phán xét trên của ông, nếu có hướng đến tôi là một sự phỉ báng cá nhân. Và tôi cho rằng, những người nào chống lại các quyền trên là phản động, là đi ngược lại với lợi ích của nhân dân, dân tộc, đi ngược lại xu hướng tiến bộ của nhân loại.

Nguyễn Đắc Kiên

Nhà báo, Báo Gia đình & Xã hội

(*)Nguồn: Chương trình Thời sự VTV1, 19h, ngày 25/2; phần âm thanh và gỡ băng của Anhbasam.

Tháng Hai 26, 2013

bởi vì tôi khao khát Tự do

bởi vì tôi khao khát Tự do

nếu một ngày tôi phải vào tù,
tôi muốn được vào nhà tù Cộng sản,
ở nơi đó tôi gặp những người ngay,
ở nơi đó đồng loại tôi đang sống.

nếu một ngày tôi phải vào tù,
tôi muốn được vào nhà tù Cộng sản,
ở nơi đó giam giữ Tự do,
giam giữ những trái tim khao khát Sống.

nếu một ngày tôi phải vào tù,
tôi muốn được vào nhà tù Cộng sản,
ở nơi đó giam giữ những nhà thơ,
giam giữ kẻ ngủ hoang để thức tỉnh muôn đồng bào vô thức.

bắt nhà thơ giam vào trong ngục tối,
là mở ra ngàn thiên thể Tự do.
bắt Tự do giam vào trong ngục tối,
là mở ra ngàn thơ tứ Con người.

nếu một ngày tôi phải vào tù,
thì chắc chắn là nhà tù Cộng sản,

bởi vì tôi khao khát Tự do.

Nhà thơ Nguyễn Đắc Kiên

Tháng Sáu 18, 2012

THỐNG NHẤT ĐẤT NƯỚC CÓ PHẢI LÀ CÔNG LAO?

Đất nước lầm than, khốn khổ suốt chiều dài lịch sử cận đại của VN. Nếu bỏ qua những sai lầm nghiêm trọng của đảng CS thì câu hỏi đặt ra là: THỐNG NHẤT ĐẤT NƯỚC có phải là CÔNG LAO LỚN NHẤT của đảng CS hay không?
Một nồi canh là sự gộp lại hay còn gọi là sự thống nhất giữa các thành phần rau quả và gia vị. Thế nhưng, để có nồi canh ngon, CÁCH LÀM quyết định tất cả. Thật ngu xuẩn nếu chúng ta để rau quả vào nồi và bật lửa nấu trước khi cho nước vào.
“Thật ngu xuẩn!” tôi chắc rằng bạn sẽ nói vậy trước một ý nghĩ Triều Tiên sẽ thống nhất bằng một cuộc chiến và xóa sổ Hàn Quốc.
“Điên rồ!” nếu ai đó nghĩ rằng Trung Quốc sẽ thống nhất Đài Loan bằng máy bay và hỏa tiễn.
“Tâm thần!” nếu cho rằng thống nhất Singapore về với Malaysia bằng cách đốt cháy cả dãy đảo sư tử.
Thật bất hạnh cho chúng ta, khi đất nước đã được “thống nhất” như thế để hôm nay vẫn phải mang ơn!

Tháng Tư 27, 2012

Hưng Yên nhớ Gaddafi

Sau sự đổ vỡ của chính quyền Tunisia và Arabia, ngài đại tá Gaddafi quyết thay đổi phương án đối phó với làn sóng đấu tranh của nhân dân tại Lybia. Cuộc đàn áp không chỉ súng đạn và hơi cay, xe tăng và máy bay đã tham gia yểm trợ. Số người chết tăng lên rõ rệt – họ là dân. Obama khi đó đã lên tiếng, “một chính quyền không bảo vệ dân xem như mất tính chính đáng!”.

Ngày 28/2/2011 đại tá Gaddafi trả lời với báo chí quốc tế, “Người dân khắp nơi sẽ chết để bảo vệ tôi, họ yêu tôi”,  có thể ông đã nói thật lòng. Ông ta thấy tất cả mọi thứ trừ sự thật.

8 tháng sau đó, 20/10/2011 thế giới nhận được tin buồn của ông trong tiến reo hò cuồng nhiệt, ngày đầu vắng ông thế giới đã ăn mừng.

Tháng Tư 24, 2012

Người nghèo và các thế lực thù địch dùng để làm gì?

 

Theo lẽ thường, đúng ra trước khi hỏi câu trên thì phải hỏi ai là người nghèo, ai là thế lực thù địch và bọn phản động, bọn phá hoại (là những bọn hay được nhắc đến trong gần 1000 tờ báo ở quê ta). Nhưng đó là những câu hỏi rất khó trả lời, đôi khi liên quan đến những vấn đề tế nhị, thậm chí nhạy cảm.

Chẳng hạn như nói về người nghèo. Mặc dù đã có chuẩn nghèo được ban bố, nhưng bởi chuẩn đó không phải luôn tương thích với sự thay đổi của cuộc sống và phù hợp trong mọi vùng miền, nên đôi khi gây ra đôi chút khó khăn cho việc định danh. Và quan trọng hơn, dù đã có chuẩn rồi nhưng việc vận dụng linh hoạt, sáng tạo cũng làm cho những người đi tìm câu trả lời rối trí, khi thấy vẫn một gia đình mà lúc là hộ nghèo trong những báo cáo xin hỗ trợ, lúc lại là hộ giàu trong những báo cáo thành tích hay tổng kết nhờ ơn xxx, nhờ ơn yyy, v.v… hoặc không thiếu những ông quan xã và họ hàng của họ thường ngày vẫn hiên ngang với làng xóm vì sự giàu sang của mình, bỗng chốc trở thành người nghèo khi nhận quà cứu trợ trong những lúc thiên tai …

Khó khăn trong việc định danh các thế lực thù địch và bọn phản động, bọn phá hoại cũng không hề kém hơn chút nào, mặc dù tên chúng thường xuyên được nhắc tới. Không thấy ai nói đích danh đó là thực dân Pháp, vì hình như từ lâu rồi Pháp không còn là thực dân nữa. Không thấy ai nói đó là đế quốc Mỹ, hình như sau đổi mới ở quê ta thì tự nhiên Mỹ cũng thay đổi, thỉnh thoảng không còn là đế quốc nữa. Không có những tên đầu sỏ, cũng như không có những tên tay sai nào lộ mặt ra để thù địch, phá hoại, với những chứng cứ, những tội ác rõ ràng, xác đáng. Dường như chỉ còn những kẻ thù ẩn nấp rình rập trong bóng tối của thế giới phẳng toàn cầu hóa, như những bóng ma.

Vậy nên hãy bỏ qua câu hỏi ai là người nghèo, ai là thế lực thù địch và bọn phản động, bọn phá hoại mà đi ngay vào câu hỏi thứ hai, giống như truyền thống đi tắt đón đầu ở quê ta vốn dĩ vẫn bỏ qua một vài thứ này để đi thẳng tới một vài thứ khác. Đó là câu hỏi: người nghèo và các thế lực thù địch, phản động dùng để làm gì?

Nghe có vẻ vô lý và hơi phi nhân tình, nhưng thực sự vấn đề người nghèo ở quê ta đôi khi rất có lợi (cho các đại gia). Chẳng hạn như khi muốn làm một dự án xây dựng với những chi phí bôi trơn thấp hơn, thủ tục dễ được châm chước hơn, giá đền bù ít hơn, người ta sẽ gọi đó là dự án cho những người thu nhập thấp (tức là nghèo?), còn ai mua, ai ở trong những dự án đó thì khỏi cần nói. Rồi tham gia những cuộc đấu giá vì người nghèo cũng là những cơ hội vàng cho các đại gia quảng cáo miễn phí tên tuổi của mình, như những gì người ta đã từng thấy.

Ở tầm mức cao hơn, người nghèo cũng được đưa ra để làm lá chắn cho các đại gia có lý do kêu với các nhà lập chính sách, kiểu như các đại gia thép không muốn tăng giá điện, các đại gia đi ôtô cũng không muốn tăng giá xăng vì sợ ảnh hưởng tới người nghèo, nhưng khi cần tăng giá thì những lời đường mật của các bên cũng mất hút. Tóm lại, chừng nào câu nói “vì nước ta còn nghèo” còn được dùng để biện hộ cho một chính sách, một sự kiện nào đó thì ta có thể hiểu rằng chừng đó vấn đề người nghèo vẫn còn rất có lợi.

Tương tự như vậy, bọn phản động cũng rất có ích (theo một khía cạnh nào đó).

Trước hết, như sách Tàu đã từng nói đại ý: hết thỏ thì treo cung, nếu hết phản động, thù địch thì vai trò của đội tiên phong sẽ phải thay đổi, chuyển qua một lĩnh vực khác rất trái sở trường và vì thế, khó khăn hơn. Bóng ma của bọn phản động sẽ làm cho mọi người dễ đoàn kết lại với nhau hơn và dễ chấp nhận những khó khăn, hạn chế này nọ hơn, với lý do vì bọn thù địch và phản động phá hoại hoặc đề đề phòng phá hoại.

Bọn phản động còn có những công dụng khác, chẳng hạn như với những kẻ hay làm cho ta khó chịu, bực mình vì chúng cứ nói ra những điều khó nghe nhưng có lý và có thực, thì cách đơn giản nhất là gắn cho chúng cái mác phản động, hoặc gọi những điều này là luận điệu, âm mưu từ đâu đó của các thế lực thù địch, thế là xong. Với những kẻ hay soi mói vào sự nghiệp của ta hoặc là hay dạy khôn ta thế này thế khác cũng vậy, cứ trụp cho chúng một cái mũ “Thế lực thù địch” vốn dĩ luôn vừa với mọi cái đầu là mọi việc sẽ êm xuôi đâu vào đấy. Rất tiện. Có thể nói là đại tiện.

Nói qua như vậy để thấy rằng với một góc nhìn tích cực, lạc quan hơn thì tình trạng quê ta có quá nhiều người nghèo và các thế lực thù địch, phản động cũng mang lại những lợi ích đáng kể cho sự nghiệp của chúng ta. Và một điều đáng mừng nữa là tuy có khá nhiều lợi ích cốt lõi như vậy, nhưng khác với nhiều chủ thể có lợi thì thường khan hiếm, người nghèo và các thế lực thù địch, phản động ở quê ta, do tính đặc thù của cơ chế, của xxx, v.v… lại có rất sẵn và dường như ngày càng nhiều. Không những rất sẵn, mà giữa người nghèo và bọn phản động lại còn có mối quan hệ hữu cơ, chuyển hóa lẫn nhau, ví dụ như nghèo thì rất dễ thành phản động, hoặc từ phản động thì rất dễ chuyển thành nghèo, v.v…

Với nhiều thuận lợi như thế, sự nghiệp của chúng ta chắc chắn sẽ thành công rực rỡ, và không ai có thể còn nghi ngờ gì nữa về một tương lai xán lạn đang chờ đợi chúng ta.

Chúng ta quang vinh muôn năm!
Cua đồng

Tháng Tư 3, 2012

Đòn hiểm trưởng thôn?

Đọc kỹ lại bài “VỀ QUÊ TƯỚNG THANH” thấy buồn cười, hay anh Vinh đá điểu ai đây?

Không rõ cái lệ trước khi viết về ai đó đã khuất, nhà văn phải đến tận nơi báo cáo kế hoạch mà mình sắp làm. Thôi thì mình dốt cái khoản lệ làng này. Nhưng nghe anh tả cảnh trên đường về quê của hai vị tướng tài ba lỗi lạc nổi bật 2 ý là cảnh trên đường đẹp như mơ, và nhắc câu nói “nổi tiếng” của tướng Thanh, xin có mấy ý:

1) Bố cục bức ảnh không đề cập; anh đi lúc trời nhiều mây mù thôi mặc. Lác đác bên bờ sông Bồ mấy bịch rác, cỏ loe hoe, xa xa là bờ sông vài bụi cây nhô lên ở đâu chả gặp… nhưng vào tay trưởng thôn tự dưng thành đẹp như mơ?!

2) Tấm lòng của nhà văn Quang Vinh đối với tướng Thanh kính trọng vô bờ, qua cách gọi “người” khi nói về tướng Thanh. Nhiều người trông đợi vị tướng tài ba lỗi lạc khả kính này chắc mang lại điều gì đó lớn lao vô bờ vô hạn cho dân, cho nước qua lời kể của nhà văn. NV Q.Vinh kể, “ông đã có một câu nói nổi tiếng thời bấy giờ khi gọi cán bộ chính quyền huyện xã tham ô gạo cứu trợ của dân là …lũ chó“. Xin lỗi anh Vinh, chửi chính quyền vô lại là đồ chó chị Minh Hằng chửi rát cổ ra đó, ông Nguyễn Chí Thanh ngày đó không bị đưa đi phục hồi nhân phẩm là may! Thời đó anh Chí cũng chửi Bá Kiến đâu thua đại tướng Nguyễn Chí Thanh phải không anh Vinh hè? Chắc anh còn giấu cái tài ba của vị đại tướng tài ba, lỗi lạc và nổi tiếng lừng danh.v.v.. nhưng phải đợi xem tác phẩm của nhà văn mới biết vị tướng đó tài ba, lỗi lạc ra sao, phải không nhà văn?

Qua lời kể nhà văn Vũ Thư Hiên, tướng Thanh từng nhờ Trung Quốc in bản đồ 1/1000 – loại bản đồ dùng cho pháo binh thuộc bí mật quốc gia, thực hư ra sao thì chưa rõ, nhưng cá nhân tôi đến giờ chỉ nghe kể tài ba, công trạng của tướng Thanh được bấy nhiêu.

Tháng Tư 1, 2012

Trùm Khủng Bố Đê Hèn

Ngày 9/11/2001 trùm khủng bố Bin Laden tấn công trung tâm tài chính Mỹ nơi từng là biểu tượng sức mạnh của cường quốc số một thế giới, để rồi 10 năm sau đó, đêm 2/5/2011 ông bị tiêu diệt bởi biệt kích Mỹ. Một điểm đáng nói là sau cái chết của ông, nhiều người đã công khai bày tỏ niềm tiếc thương đối với một người từng là tác giả của những cuộc khủng bố long trời lở đất

Ở VN, có một lực lượng trung thành tuyệt đối với đảng cộng sản cũng ráo riết khủng bố tinh thần lẫn tính mạng người dân, những người đóng thuế nuôi 2 tổ chức cai trị này. Khác với Ngài Bin Laden chọn điểm mạnh của đối phương để tấn công; lực lượng này lại chọn những đối tượng yếu nhất trong xã hội: những người già, phụ nữ và trẻ em để tấn công, khủng bố.

Những cảm tử quân của Bin Laden là những người được rèn luyện kỹ năng một cách chu đáo, họ là những điệp viên thực sự. Họ sống tại Mỹ, hiểu rõ luật pháp của Mỹ, và tài tình vượt qua rào chắn an ninh nghiêm ngặt của Mỹ. Trong sự kiện 11/9 những người này đã khống chế và tự lái thẳng máy bay vào tòa tháp đôi.

Tại Việt Nam những kẻ khủng bố dân nghèo thì chẳng cần kỹ năng lẫn luật pháp chi cả. Chúng hỏi người có thành tích chống tham nhũng, “Chống tham nhũng không sợ pháp luật sao?”. Chúng thành thạo việc rào nhà, bít đường, đổ mắm tôm, phân trộn nhớt…

* Phân người là vật bẩn thiểu làm cho mọi người tránh xa, cũng như những kẻ dùng thủ doạn bỉ ổi, vô liêm sĩ chính là những thành phần ghê tỡm của xã hội làm nhiều người xa lánh. Và, nếu có đầng độn mấy chẳng ai ngu xuẩn lấy phân rãi quanh nhà để bảo vệ sự xâm phạm vào ngôi nhà đó, thì vì sao chính quyền lại cần sự bảo vệ của thành phần cặn bã này?

* Ý này của một comment mà tôi tình cờ đọc được.

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.